Tia nắng nhỏ

Dương Hằng - 21/03/2019 868

Tôi tần ngần đứng trước cánh cổng cũ kĩ đã lên rêu. Nghe tiếng kẽo kẹt, con chó Milu chậm rãi ngẩng đầu lên nhưng khi thấy tôi, nó nặng nề cụp hai mí mắt trĩu nặng xuống, ho khẽ vài tiếng rồi im hẳn. Giàn thiên lý gieo quanh những chiếc cột gỗ, vàng hoe giữa tiết trời nồng ấm. Những chậu cây thủy tiên nổi bật trên bệ cửa sổ, tim tím xếp ngay ngắn thành hàng. Bóng lưng lom khom ấy đã quá quen thuộc với tôi, bóng lưng theo tôi suốt tuổi thơ ấm áp. Không hiểu sao, dù đã cố nén lại, nhưng những giọt nước mắt vẫn tuôn rơi, lăn dài xuống má. Bà bước lại gần tôi, hoảng hốt lau đi dòng lệ đã nhòe mi. Bà ân cần hỏi, tôi gượng cười, giấu những tiếng nấc nghẹn.

Tôi ngồi xuống cái sập cũ, bên cạnh là tiếng rè rè của cái đài nhỏ. Trong lúc bà cắm cơm cho đứa cháu gái bốn năm về thăm nhà sau những giây phút mừng mừng, tủi tủi, tôi hướng mắt ra sân. Sân không rộng nhưng được tô điểm bởi những vệt sáng dài. Nắng hắt lên chân tôi khiến bàn chân nhỏ bỗng rung lên một cách thích thú. Bỗng kí ức lần lượt chảy về, chan hòa màu nắng. Tôi nhớ rõ những ngày nô đùa với đám bạn thân, đuổi nhau khắp xóm. Chúng bảo tôi "Con gái gì mà dữ quá". Có lần tôi mếu máo mách bà chuyện đó và tôi nói tôi muốn thay đổi bản thân sao mà khó quá. Bà bật cười, dịu dàng xoa đầu tôi "Cháu không cần phải thay đổi. Cháu là tia nắng nhỏ tinh nghịch của bà. Cháu cứ tự tin là chính mình, cháu gái ạ".

Nói rồi, bà chỉ cho tôi những vệt nắng lấm tấm, chảy ướt đẫm cả nhánh hoa ti gôn. Sau hôm ấy, bà gọi tôi là Nắng và từ đó, tôi nghiễm nhiên trở thành tia nắng nhỏ của bà. Thời thơ ấu của tôi đã được bao bọc trong bàn tay ấm ấp và yêu thương của bà. Tôi còn nhớ, hồi bé, lần đầu tiên tôi ngã, òa khóc, không chịu đứng lên. Bà liền đẩy con lật đật ra và bảo "Cháu ngoan của bà, cháu thấy không, con lật đật ngã thì nó luôn đứng dậy. Cháu ngoan sẽ tự đứng dậy được mà". Nghe lời bà, tôi nín khóc và đứng dậy. Ánh chiều tà buông xuống, nhưng đến bây giờ tôi vẫn nhớ rõ nụ cười trìu mến hôm nào của bà. Và đến bây giờ tôi mới hiểu, đó không phải lần ngã duy nhất trong cuộc đời tôi nhưng trong những lần vấp ngã, tôi vẫn biết đứng dậy và tiếp tục đi.

Cách đây bốn năm, tôi về thăm bà. Trong ánh chiều rải những tia nắng vàng như mật, tấm lưng đẫm mồ hôi của bà khiến lòng tôi xao xuyến và nước mắt rưng rưng. Bà bảo bà thích làng quê hơn bởi làng quê có gì đó thật đặc biệt, ấm áp và thân thương. Tôi mong bà sẽ sống thật lâu, vì bà chính là làng quê thanh bình nhất, nơi ấm áp nhất để tôi trở về.

Thấy vai tôi run run, bà ngạc nhiên dỗ dành tôi, bàn tay xương gầy vỗ vào tấm lưng nhỏ của tôi. Tôi òa khóc, ôm lấy bà. Hương bồ kết từ mái tóc bà phảng phất, nhưng không át được mùi nồng nồng của nắng. Bà không nói gì, đôi mắt thăm thẳm buồn. Ngoài sân, nắng như dát vàng khiến giọt lệ trên mắt tôi trở nên lấp lánh. Bà ơi... Bà để cho tia nắng nhỏ của bà khóc một lần nữa thôi nhé... Một lần thôi...

Bảo Linh (Học sinh của câu lạc bộ năm 2017)

Bài viết liên quan