Cánh đồng lúa chín

Dương Hằng - 21/03/2019 868

Tả cánh đồng lúa chín là một đề tài không còn lạ lẫm đối với học sinh. Thế nhưng, không ít bạn sinh ra và lớn lên tại thành phố vẫn chưa một lần được thấy bức tranh cánh đồng lúa chín tuyệt đẹp ấy. Sau đây là bài văn của Bảo Linh, cô bạn đã từng có cơ hội ngắm nhìn cánh đồng lúa chín và bài văn của Hoài An, cô bạn gắn bó với miền quê suốt cả tuổi thơ của mình. Các cây bút nhí cùng cùng tham khảo nhé!

       Mới ngày nào mạ non còn mơn mởn mà hôm nay màu vàng xuộm đã phủ kín cánh đồng lúa chín. Từng bông lúa nặng trĩu, uốn cong mình khiêm nhường cúi chào nắng sớm. Những khi gió thoảng qua nhẹ nhàng, lúa lại đưa mình theo chiều gió, tạo thành một tấm thảm vàng nhấp nhô chạy dọc suốt bờ đê. Trưa xuống, trời càng oi ả, những tia nắng không vui đùa, nhảy nhót như ban sáng. Nhìn từ xa, ánh nắng chiếu xuống lấp lánh cả cánh đồng. Tấm thảm khổng lồ đu đưa nhẹ nhàng như đang nghe bản nhạc tuyệt vời từ thiên nhiên. Hương lúa tỏa ra đậm, không bao giờ người ta có thể lẫn với mùi đất. Nó là thứ hương mộc mạc, giản dị, thơm mùi làng quê pha lẫn một chút nắng.

       Nắng đã nhạt dần, lũ trẻ con đua nhau thả diều. Những cánh diều đủ màu bay phấp phới giữa nền trời xanh thẳm. Bọn trẻ nói cười, hò reo thả diều thi. Gió càng lên cao, tiếng hò reo càng ầm ĩ. Những bông lúa nhìn theo mấy cánh diều đang bay trên nền trời, mang theo cả những ước mơ của lũ trẻ con nơi làng quê.

       Gió lướt qua đồng cỏ, con đê, nơi những chú trâu đang thung thăng nhấm nháp. Xa xa, hàng cây cũng xao động, đu đưa… Tất cả những nét và sắc màu ấy tạo nên bức tranh làng quê thật hiền hòa và êm ái.

Bảo Linh

(Học sinh lớp 5 của câu lạc bộ năm 2016 - 2017)

       Mùa lúa chín đã nhuộm vào khung trời mùa hạ những sắc vàng óng ả. Tưởng như mới hôm qua, mẹ còn khom lưng phơi nắng cấy xuống đám ruộng bùn những cây mạ nhỏ xíu, xanh non, hôm nay mạ ấy đã vươn dậy khoác lên mình chiếc áo mới.

       Buổi sáng, sương tan dần, nhường chỗ cho những tia nắng ghé xuống cánh đồng như để đọ sắc vàng cùng với thảm lúa kia. Từng bông lúa nặng trĩu hạt, cúi đầu khiêm nhường. Cây lúa hiền lành, mộc mạc, lặng lẽ một đời dâng hiến những thơm thảo, ngọt ngào. Mỗi chiều đi học ngang qua biển lúa vàng ấy, tôi lại ngửi thấy mùi hương lúa đâu đây - thứ hương vị nồng nàn và thân thuộc. Hương vị ấy chất chứa bao giọt mồ hôi lam lũ của người thôn quê và bao ấm áp quê nhà. Trong hương lúa có cả hương đất, hương trời và vị nắng hòa quyện.

       Chú trâu đen thong dong gặm cỏ, vài cánh cò nghiêng chao như chiếc lá làm bức tranh ấy càng trở nên sinh động hơn. Có những buổi chiều, tôi cùng lũ bạn nô đùa trên cánh đồng bắt châu chấu. Châu chấu nhanh nhẹn, thoăn thoắt, tôi chỉ bắt được một vài chú bé xíu còn ngủ im lìm trên ngọn lúa. Rồi mùa gặt cũng đến, ngào ngạt cả cánh đồng. Những bó lúa vàng ươm trên tay người. Trong ánh mắt của mẹ tôi có những niềm vui lấp lánh. Cánh đồng vào ngày hội, nhộp nhịp hẳn lên. Sóng lúa rì rào theo gió. Mặt trời lên tỏ, nắng rực vàng. Thóc nhà ai cũng đầy sân. Mỗi khi mùa gặt đi qua, thảm lúa vàng chỉ còn trơ gốc rạ, lòng tôi lại tiếc nuối vô hạn.

      Hoài An

(Học sinh lớp 5 của câu lạc bộ năm 2016 - 2017)

Bài viết liên quan